Giao diện chuẩn
Menu >>
Ishare

Tôi đang dần trở thành một học sinh mờ nhạt, yếu kém

00:01 AM | 24/04/2012

Tôi không muốn thế nhưng thật sự tôi không chịu đựng nổi thất bại hay sự thua kém. Tôi mờ nhạt! Tôi phải làm sao đây?

Sốc với phong cách 'đạo đức giả' của thầy

'Tiểu thư' muốn học cách va chạm ngoài xã hội

Sắp ra trường rồi, tự nhiên thấy nhớ...

Tôi - 1 học sinh lớp 10 bình thường như bao nhiều người khác. Tôi luôn muốn thay đổi mình, muốn cố gắng, muốn trở nên khác biệt... nhưng chưa bao giờ tôi làm được.Nhút nhát ư? Có thể. Và chủ yếu là tôi không có tài năng , không có sở trường và cũng chẳng có niềm đam mê riêng.

Tại sao khi lên cấp ba mọi thứ lại thay đổi hết thế này. Ảnh minh họa: internet.

Lực học của tôi bình thường trong một lớp cũng bình thường. Có thể nói văn là môn học tôi có đôi chút hiểu biết. Nhưng một số hạn chế từ chữ xấu, hoàn cảnh... mà từ một học sinh giỏi tôi rớt xuống học sinh trung bình. Đó là một cú sốc đối với tôi - một con bé suốt chín năm luôn là học sinh tiểu biểu. Sau đó tôi đã cố hết sức để vào được danh sách thi học sinh giỏi văn, ôn ngày ôn đêm. Đó là khoảng thời gian rất vất vả.

Trong ngày thi có thể do tâm lí tôi không làm được bài. Đúng vậy, phân tích bài viết chưa hết ý, chưa được 50% . Lẽ dĩ nhiên, tôi trượt. Có thể mọi người xa lạ sẽ nghĩ chuyện bình thường, nhưng với tôi thật khó để chấp nhận những thất bại liên tiếp này.

Tại sao khi lên cấp ba mọi thứ lại thay đổi hết thế này. Tất cả mọi thứ. Tôi dần trở thành một học sinh yếu kém, một con người mờ nhạt.

Tôi không muốn thế nhưng thật sự tôi không chịu đựng nổi thất bại hay sự thua kém. Tôi mờ nhạt! Tôi phải làm sao đây?

T.H

Theo dòng sự kiện:


Hot! Buzz! Twitter Facebook
 

Bình luận
hồng hồng 24/04/2012

Hãy thư giãn và thả lỏng tâm hồn một chút, em ko nên đặt quá nặng vấn đề điểm số, thành tích làm gì, hãy nghĩ rằng e học để e hiểu và e biết e có gì để sau này e có thể áp dụng trong thực tế.Cuộc sống chỉ đánh giá sự mờ nhạt của e nếu e thực sự nghĩ rằng e thất bại.
Đừng bao giờ để mình quỵ ngã trước những thất bại, mà hãy xem đó là bài học vô cùng quý giá. Người ta không thua khi bại trận mà chỉ thua khi đầu hàng.
Chúc e sớm tìm lại được chính e nhé!

nguyễn thành đạt 24/04/2012

Tôi - 1 học sinh lớp 10 bình thường như bao nhiều người khác. Tôi luôn muốn thay đổi mình, muốn cố gắng, muốn trở nên khác biệt... nhưng chưa bao giờ tôi làm được.Nhút nhát ư? Có thể. Và chủ yếu là tôi không có tài năng , không có sở trường và cũng chẳng có niềm đam mê riêng...cảm giác rất giống mình,bạn có đọc đc bài viết này thì add nik yahu của mình nha: ex.rain_tuz tụi mình tâm sự nha.!

meo 007 24/04/2012

Em đang mất phương hướng, đừng nản lòng. Thành công chỉ đến với những người biết kiến định
Mỗi lần vấp ngã và biết tự đứng dậy sẽ là 1 bài học quý báu trong cuộc sống.

Nguyễn Mi 24/04/2012

Những bài khác chị chỉ đọc lướt qua, nhưng đến bài em thì chị quyết định đăng nhập để comment.

Như thế này em ạ, vừa bước chân vào cấp 3, một môi trường hoàn toàn mới thì không chỉ có em, mà những bạn khác cũng sẽ chới với. Em thất bại, em cay cú, vậy tại sao em còn ngồi đây than thở và chờ đợi comment từ mọi người. Em rõ ràng phải dành một chút thời gian để thư giãn, sau đó lại phải tự vấn mình xem mình thích cái gì, mình có cái gì, mình làm được cái gì và vì sao mình thất bại. Em đã được vào danh sách giỏi Văn, rõ ràng em không "bình thường" rồi Em giỏi hơn mình nghĩ , và em cũng nhìn ra mình đã gặp lỗi ở những chỗ nào đúng không.

Em ạ, thất bại một lần thì đâu phải cái thất bại đó nó kéo em xuống vũng bùn mãi mãi. Em phải tự cứu mình mà thoi thóp ngoi lên chứ

Một điều nữa, em không hề mờ nhạt đâu, chỉ là em chưa đến lúc tỏa sáng thôi. Cố lên nhé~

my myxaxiu 26/04/2012

Đọc bài bạn sao thấy giống tình trạng của mình khi bước vào lớp 10 thế. Mình cũng 9 năm học giỏi. Lên lớp 10, mọi thứ đều khác. Thầy cô không quan tâm như khi ở cấp 2. Lớp 9 mình điểm cao nhì lớp. Đến lớp 10, điểm tổng kết mình chỉ được 6,7 thôi.Môn toán mình yêu thích chỉ lẹt đẹt dưới 7 phẩy. Nhớ những ngày học lớp 10 mình bị stress trầm trọng. Mình khóc hoài. Thấy sao mình chẳng phải là mình nữa. Không còn tự tin nữa.Mình không giơ tay phát biều gì cả. Rồi đến năm 11, mình dần quen với cách học tập như vậy, mình cố gắng bắt đầu lại và mình xếp nhì lớp đấy. Bạn cố gắng lên. Tự tin nữa. Bạn hãy thư giãn, đừng tập trung suy nghĩ vào việc tại sao như thê mà hãy tự tin như bạn đã làm khi còn ở cấp 2. Đó không phải là bạn đang mờ nhạt đâu. Mà vì bạn chưa tận dụng hết khả năng của bạn thôi. Cố gắng lên bạn nhé

gật gù 26/04/2012

Trước đây mình tự ty vì học dốt lắm ), nhưng sau này đầu óc mở mang ra một tí thì thấy k quan trọng lắm. Bạn có thời gian thì vào youtube xem phim "3 chàng ngốc" sub việt, & tìm từ khóa " việt nam học toán" của du học sinh Mĩ.

My Sun 30/04/2012

Cái này là bình thường mà em^^. mới vào cấp 3 chưa quen ấy thôi. Trước cấp 3, c cũng là 1 ng` học khá, nhưng vào lớp 10. đc vào lớp chọn, ngủ quên trong chiến thắng...=>> bị hs tb năm lớp 10 đấy, học ko biết gì hết luôn... thời gian ấy quả là khủng khiếp. Nhưng lớp 11 c tu tâm học những môn mình yêu thích, sau 1 kì từ 5.6 c lên đc 8.3 môn toán đấy... suýt đc vào đội tuyển hsg của trường nữa cơ... Cảm giác thích học quay trở lại, và cứ tằng tằng thành công thôi \m/...
Chỉ cần mình cố gắng, mình có mục tiêu, thì sẽ x0ng hết em thân mến ạ^^.
Hồi Lớp 10 c là 1 con bé mờ nhạt, nhưng đến giờ, những gì c tạo ra trong hồi cấp 3 chả hề nhạt nhòa nhé!!! những thành tích, kỉ niệm và niềm vui sẽ luôn bên mình, Hãy tin mình làm được!
Kiếm 1 mục tiêu, và phấn đấu nha em. Cho dù ko đạt đc mục tiêu đó, thì ít nhất em cũng sống tốt hơn bây giờ. Thân mến,

Meo An Ot Meo 07/05/2012

ừ cái này giống chị hồi lớp 10 nè, hồi đó thi zô trường xếp nhì điểm ( á khoa), được zô lớp chọn rồi ngủ quên trong chiến thắng, năm lớp 10 học chỉ toàn đối phó, ko hiểu bài và xếp thứ mấy mươi trong lớp... Thế nhưng bắt đầu từ 11 chị đã thay đổi cách học và bây giờ, chị đã học lớp 12 , thấy mình ko còn mờ nhạt như trước nữa... Em giống chị ở chỗ có điểm mạnh về môn Văn, cố gắng phát huy những lợi thế của mình, trước kia chị học toán tốt hơn, văn chỉ là môn năng khiếu nên cũng lơ lơ, nhưng cũng chính nhờ nó mà chị thấy mình vượt bật hơn người khác ở chỗ đó... Vì lớp em là 1 lớp bình thường ( như em nói) nên chị nghĩ cố gắng nổi bật trong 1 lớp thường thường cũng k khó vì các năm cấp 2 em đã học đc rồi , chỉ cần em có cố gắng và có kế hoạch học tập phù hợp, dần dần việc học lên trở lại ,em sẽ thấy học tạp là 1 niềm vui và ko còn những stress như bây giờ.... Bên cạnh đó hãy tham gia những hoạt động của lớp, văn nghệ văn gừng j đấy cho vui, hoặc sống thân thiện vs bạn bè, tự nhiên mọi điều tốt sẽ đến.... Đó là cách làm của chị và chị thấy cũng có kết quả, hì hì, chúc em thành công và lấy lại tự tin của bản thân ^ ^

Nắng 02/06/2012

chỉ có cách là nhìn vào tương lai thôi e ah. A sn 92 và đang phải thi lại năm 3 vì ngày xưa ko học đây e này. tình cảnh e cũng na ná a hồi ấy, thậm chí a còn tồi tệ hơn e nhiều. a thiếu điểm bên Tổng Hợp rồi phải chuyển sang học 1 trg dân lập cũng khá xịn nhưng ở đó thầy cô giáo ko quan tâm và bạn bè cũng xã giao lắm, sống bằng tiền và chơi bời là chủ yếu, cộng với cuộc sống xa nhà nữa nên học hành sa sút thảm hại. Từ hsg kì 1 mà kì 2 xuống 5 phẩy các môn thi dh :(( chuyện đấy cứ kéo dài hết thời cấp 3. A thường xuyên nghỉ học và suýt nữa thì bị đuổi học vì điều đó. Tất cả những thứ này để chỉ cho e thấy tất cả là ở e, nếu e ko thay đổi ngay bgiờ thì e sẽ có thể phải chịu tình cảnh tương tự như anh bgiờ đấy. Cgái muốn làm lại thì lại càng khó. Vứt cái sức ì đấy đi e nhé!

>> Về đầu trang